.


    Duyên nợ và duyên phận

    Share
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 48
    Join date : 23/04/2010

    Duyên nợ và duyên phận

    Bài gửi  Admin on Mon May 17, 2010 10:40 pm

    Ông bà xưa thường nói :” yêu nhau hay lấy nhau là do duyên nợ”.



    "Duyên" là những điều làm cho mình và người ấy "gặp" nhau, kết quả là trong một khoảng thời gian nào đó, sau những sự việc xảy ra nào đó nảy sinh tình cảm với nhau và cuối cùng là yêu nhau, thể hiện tình yêu với nhau.


    Có thể bạn gặp người ấy trong bất kỳ tình huống nào, từ bất kỳ nơi đâu, mở đầu bằng bất kỳ hành động gì, cảm giác gì đi chăng nữa mà sau đó có tình cảm với nhau thì đó cũng là vô tình. Không phải là bạn hay người ấy vô tình mà là sự vô tình của cuộc đời đã đẩy đưa bạn và người ấy gặp nhau, một lúc nào bắt đầu có thể là ghét nhau, giận nhau, thích nhau ..., nhưng sau đó là nhớ nhau và yêu nhau. Đó là chữ "Duyên".


    Còn "Nợ" là những điều bạn và người ấy làm cho nhau. Ý muốn ấy, mong muốn ấy tự xuất phát từ chính bản thân của mỗi người, nó như một mệnh lệnh sai khiến mà khi làm thì rất bình thường và vui vẻ mặc dù không ai yêu cầu ai điều gì cả; bạn và người ấy giống như bị mắc nợ và làm giống như để trả một món nợ vô hình nào đó.


    Đó là "Duyên" và "Nợ", 2 chữ bí ẩn của cuộc đời.


    Không nhất thiết có chữ "Nợ" là có hôn nhân, vì chữ "Nợ" có thể xuất hiện ngay trong chữ "Duyên". Có những người có cưới hỏi gì đâu mà họ muốn làm và làm những điều gì đó cho người khác mà chẳng ai yêu cầu, chẳng ai sai khiến họ.


    Thường thấy nhất là câu "Giống như kiếp trước tôi mắc nợ người đó vậy", một điều khó giải thích mà người ta gán ghép vào chuyện tâm linh (kiếp trước)


    Hôn nhân là kết quả chín mùi của 2 chữ "Duyên - Nợ" trong một thời điểm nào đó.


    Có khi có Duyên nhưng không có Nợ, yêu nhau đã đời nhưng không có ý muốn làm cho nhau những điều gì đó nên không thể cưới nhau, có thể là chia tay, có thể là 2 người không thể gặp nhau nữa. Những trắc trở trong tình yêu cũng là yếu tố làm cho 2 người không thể tiếp tục làm gì đó cho nhau mặc dù rất muốn, đó cũng là điểm làm giảm đi hay mất đi chữ Nợ.
    Ngược lại, có khi có Nợ nhưng không có Duyên, 2 người có yêu thuơng nhau đâu, có biết gì nhau đâu nhưng cũng cưới nhau được, nhiều khi ở với nhau cả đời, chuyện này thường xuyên xảy ra trong thời phong kiến. Bây giờ thì xảy ra trong những trường hợp vụ lợi, lợi dụng, lừa đảo, cầu cạnh điều gì đó trong cuộc sống, thường là từ một bên không có khả năng tạo lập còn bên kia thì thừa (chẳng quen biết gì, chẳng yêu đương gì, chẳng tìm hiểu gì mà đùng một cái quen nhau và lấy nhau ngọt xớt), những chuyện như thời phong kiến cũng còn nhưng hiếm.


    Còn chữ "Phận" là chữ xuất phát từ chữ "Số phận", đó là sự đánh giá kết quả sau 2 chữ "Duyên - Nợ", tốt thì gọi là số phận tốt, xấu thì gọi là số phận xấu. Khi gán ghép sự tốt xấu mà không giải thích hết nghĩa được người ta hay dùng 2 chữ "Số phận" vậy thôi.
    ....

    Phạm phương Blog

      Hôm nay: Fri Oct 20, 2017 10:52 pm