.


    Giữ chút gì rất Huế, đi anh

    Share
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 48
    Join date : 23/04/2010

    Giữ chút gì rất Huế, đi anh

    Bài gửi  Admin on Mon Jun 07, 2010 12:29 am

    Sg vào mùa mưa. Tôi hay có thói quen đón nhờ những cơn mưa ban chiều. Mưa SG thật lạ, trời đang xanh trong là thế, bỗng có đám mây xám xịt, và mưa. Mưa, tôi ít khi có thói quen ngồi ở quán cà phê, ngắm mưa ào ạt tuôn qua mái lá. Mưa, tôi hay ở nhà, nghe mưa lộp độp trên mái tôn. Hít hà mùi đất âm ẩm. Dạo này tôi mới có một chậu cây mới. Mong mưa nhiều cho cây tốt tươi. Ngắm nhìn chậu thiên môn xòe lá xanh mướt, rung rinh dưới làn mưa mát lạnh. Chợt thấy vui vui vì mình đã chăm sóc được thêm cho một thứ khác, ngoài bản thân mình.

    Lên mạng, thấy hàng cây đại trăm tuổi duyên dáng ven bờ hoàng thành bị bứng mất. Xót xa muốn ứa nước mắt. Ai cho người ta cái quyền được đối xử như thế với hàng cây trăm năm đã làm nên một chất Huế rất thơ. Ai cho người ta cái quyền tôn vinh văn hóa bằng cách chà đạp lên văn hóa. Mà cũng phải thôi. Cái ông đạo diễn ấy đã sống được với Huế mấy ngày. Chỉ giận cho những con người Huế, những nguời được trao cho cái quyền bảo tồn văn hoá Huế lại để cho chuyện đó xảy ra. Nên những người con xa Huế thấy đau lòng. Và những người ở lại Huế lại càng đau lòng hơn, khi xót xa bất lực trước một xứ sở đẹp và thơ đang dần héo mòn. Người ta nói Huế chỉ đẹp trong tâm tưởng, âu cũng là vì vậy.

    Trưa vắng lặng, giữa cái nóng khắc nghiệt của phương Nam , sao cứ nhớ cái hàng cây đại mờ ảo khói sương mỗi sáng mai đến thế.

    Gió ơi, hãy đem dùm tôi nỗi bất bình và sự xót xa cho những gì thương yêu rất Huế. Chỉ mong một ngày trở về, trong nắng mai tháng tám, lại thấy hàng cây đại trăm tuổi duyên dáng trong mờ ảo khói sương.

      Hôm nay: Sat Dec 16, 2017 11:06 pm